Cách mạng Công nghiệp 4.0: Đại học trực tuyến - đe dọa lớn nhất đối với Đại học truyền thống
02:12
Dân
trí Mô hình Đại học trực tuyến ngày càng lớn mạnh theo thờì gian và phát
triển song hành với cuộc Cách mạng công nghiệp 4.0 đang thu hút số lượng lớn học
sinh tốt nghiệp phổ thông. Đại học trực tuyến được xem là mối đe dọa lớn nhất
đối với Đại học truyền thống.
>> Giải
pháp nào giúp trường đại học đón nhận cuộc cách mạng công nghiệp 4.0?
>> Không
đổi mới, giáo dục đại học sẽ “chết” trước cuộc cách mạng công nghiệp 4.0
>> Giáo
dục đại học đứng trước cuộc cách mạng công nghiệp 4.0
Từ năm 2000 đến nay, số lượng các trường Đại học Việt Nam
tăng lên một cách “chóng mặt” tạo nên áp lực cạnh tranh nhằm thu hút sinh viên
giữa các trường Đại học. Tuy nhiên đây chưa phải là lý do chính làm cho công tác
tuyển sinh của các trường Đại học gặp khó khăn.
Trong bài viết này, tác giả sẽ phân tích ảnh hưởng cuộc
cách mạng công nghiệp 4.0 (CMCN 4.0) đến các Trường Đại học Việt Nam để từ đó
đưa ra một số giải pháp phát triển các Trường Đại học truyền thống trong bối
cảnh mới.
Các trường Đại học truyền thống không thể dự đoán được
các kỹ năng mà thị trường lao động sẽ cần trong tương lai gần nên tấm bằng Đại
học truyền thống không đủ để tồn tại trong cuộc CMCN 4.0.
Đại
học truyền thống không đáp ứng với cách mạng Công nghiệp 4.0
Sự phát triển của nền sản xuất thông minh dựa trên nền
tảng Internet của CMCN 4.0 đang làm cho những kiến thức mà Đại học truyền thống
đang dạy có thể vô ích trong tương lai.
Do đó sinh viên tốt nghiệp đại học truyền thống không
thích ứng với sự phát triển công nghệ 4.0, không đáp ứng được với yêu cầu của
doanh nghiệp (DN) khiến nhiều DN phải tự tổ chức đào tạo lại, thậm chí đào tạo
mới. "Có
doanh nghiệp nước ngoài mất 2 năm để xoá bớt những gì sinh viên đã học. Sau đó,
mất thêm 2 năm nữa để dạy những kỹ năng mà mình cần".
CMCN 4.0 đang làm giãn rộng khoảng cách giữa
việc đào tạo của các trường Đại học và những gì xã hội thực sự cần. Việt Nam
tồn tại nghịch lý : hàng vạn cử
nhân thất nghiệp" nhưng các
doanh nghiệp lại không đủ người làm việc cho họ".
Tiến bộ công nghệ 4.0 đã làm thay đổi bức tranh của thị
trường lao động: lao động giản đơn đã có robot đảm nhiệm, thị trường chủ yếu chỉ
cần những việc đòi hỏi lao động sáng tạo ở trình độ cao.
Các trường Đại học truyền thống không thể dự đoán được
các kỹ năng mà thị trường lao động sẽ cần trong tương lai gần nên tấm bằng Đại
học truyền thống không đủ để tồn tại trong cuộc CMCN 4.0.
Đây là một trong những nguyên nhân làm cho nhiều học sinh
sau khi tốt nghiệp phổ thông không tham dự kỳ thi vào các Trường Đại học công
lập truyền thống, “tạo điều kiện” cho các mô hình Đại học khác “vét” cạn nguồn
tuyển sinh.
Giáo
dục trực tuyến - mối đe dọa đối với ĐH truyền thống
CMCN 4.0 cùng các thiết bị thông minh đã hình thành mô
hình trường học trực tuyến với những ưu điểm nổi bật : chương trình luôn thay
đổi và được cập nhật thường xuyên hoàn toàn tương thích với sự phát triển của
CMCN 4.0
Ví dụ Đại học trực tuyến FUNiX của FPT là trường Đại học
không có giảng đường, không có giảng viên đích thực mà sử dụng 500 mentor – là
các chuyên gia công nghệ hàng đầu luôn hỗ trợ sinh viên trong quá trình học tập.
Quá trình học đều được thực hiện trực tuyến, nơi thầy trò giao tiếp mà không cần
tới lớp. FUNiX có thể xây dựng chương trình đào tạo cập nhật nhanh nhất mảng
kiến thức này cho học viên. Mô hình Đại học trực tuyến ngày càng lớn mạnh theo
thờì gian và phát triển song hành với cuộc Cách mạng công nghiệp 4.0 đang thu
hút số lượng lớn học sinh tốt nghiệp phổ thông. Đại học trực tuyến được xem là
mối đe dọa lớn nhất đối Đại học truyền thống
Đại
học trong doanh nghiệp
CMCN 4.0 đang chứng kiến sự dịch chuyển chức năng nghiên
cứu và đào tạo từ khu vực Đại học sang khu vực DN. Các
DN lớn hiện nay có phòng thí nghiệm riêng, có đội ngũ nghiên cứu thực hiện các
nghiên cứu tốn kém. ĐH không còn là nơi duy nhất nghiên cứu nữa, đặc biệt là các
nghiên cứu ứng dụng.
Nhiều tập đoàn công nghệ ngày nay có tiềm lực công nghệ,
con người và tài chính rất lớn, họ lại ở tuyến đầu trong cuộc chạy đua biến tri
thức thành sản phẩm phục vụ cuộc sống vì thế họ có nhiều trải nghiệm quý giá mà
giới hàn lâm đại học không có.
Sự ra đời của các tổ chức này trước tiên là nhằm mục tiêu
đào tạo nội bộ cho nhu cầu của doanh nghiệp, nhưng hiện nay phần lớn đã mở rộng
đối tượng đào tạo học viên ngoài, cấp chứng chỉ và cạnh tranh trực tiếp với đại
học truyền thống và đang “tham gia” vét cạn nguồn tuyển sinh của các trường Đại
học truyền thống công lập.
Du
học nước ngoài
Theo số liệu của Cục Đào tạo nước ngoài, chi phí trung
bình cho một năm học ở Mỹ khoảng trên 35 ngàn USD và để con mình có được bằng cử
nhân, phụ huynh phải chuẩn bị khoảng 150 ngàn USD.
Cho dù tốn kém như vậy nhưng vì ngày càng nhiều phụ huynh
thiếu niềm tin vào nền giáo dục đại học trong nước nên sẵn sàng bằng mọi giá cho
con du học. Điều đó dẫn tới việc sinh viên ra nước ngoài học ngày càng
nhiều.
Theo thống kê của Bộ GD-ĐT, có 130.000 sinh viên Việt Nam
du học, trong đó có 21.000 sinh viên đang theo học tại các trường đại học của
Hoa Kỳ là một trong những nguyên nhân làm cho nguồn tuyển sinh vào các Trường
Đại học Việt Nam ngày càng eo hẹp.
Bốn nguyên nhân trên đang thu hẹp nguồn tuyển sinh vào
các Đại học truyền thống trước tác động của CMCN 4.0. Trong bối cảnh đó, các
trường đại học nếu không muốn bị “thua trắng” ngay trên sân nhà truyền thống thì
cần phải tìm cách đổi mới chính mình phù hợp với CMCN 4.0.
“Tương
kế tựu kế” – sử dụng CMCN 4.0 để đổi mới Đại học truyền thống
CMCN 4.0 đang ảnh hưởng đến các Trường Đại học truyền
thống. Tuy nhiên chúng ta có thể “tương kế tựu kế” – sử dụng CMCN 4.0 để đổi mới
Đại học truyền thống. Trước hết, cần mổ xẻ : bản chất của nó là gì, nó dựa trên
bản chất vật lý của công nghệ nào?
CMCN 4.0 mà nền tảng là internet kết nối mọi vật
(Internet of things, viết tắt là IOT) dựa trên sự phát triển bậc cao của Công
nghệ thông tin truyền thông (ICT). Đây là sự kết hợp giữa công nghệ thế giới
thực, thế giới ảo và thế giới sinh vật cho phép thông tin, kiến thức, tri thức
của nhân loại thường xuyên đưa lên “mây” cho bất cứ mọi người tra cứu.
IOT cho phép mỗi đồ vật, mỗi con người được cung cấp một
định danh của riêng mình và tất cả đều có khả năng truyền tải trao đổi thông tin
dữ liệu qua mạng mà không cần có sự tương tác trực tiếp giữa người với người hay
người với máy tính. Lúc đó người học không cần đến lớp mà chỉ cần có điện thoại
kết nối internet là có thể theo dõi được bài giảng. Đặc biệt nếu sử dụng iPod
thông minh người học có thể dễ dàng tìm ra câu trả lời nhanh hơn bất cứ giáo sư
nào và lúc này tri thức cơ bản không phải là những sự kiện cần phải ghi
nhớ.
Để tận dụng thế mạnh IOT như trên, Đại học truyền thống
phải thay đổi về chất. Trường Đại học theo mô hình mới phải là sự kết hợp 2
phương thức đào tạo trực tuyến và truyền thống.
Trước đây người ta học ở trường, về nhà làm bài tập. Giờ
thì ngược lại, kiến thức mà thầy giáo giảng được sinh viên học ở nhà qua trực
tuyến, và đến lớp chỉ để tương tác với thầy giáo, để hỏi những gì họ chưa
rõ.
Khi tất cả các trường đại học trên thế giới được kết nối
với nhau, thì sinh viên nước này chỉ cần bật thiết bị là biết các thầy ở nước
khác đang dạy gì. Do đó việc đào tạo lúc này không chỉ cho sinh viên Việt Nam mà
là cho sinh viên toàn cầu.
Cần phải thay đổi quan niệm việc làm trong thế giới kết
nối IOT. Người tốt nghiệp Đại học ở Việt Nam không nhất thiết phải xin việc ở
Việt Nam mà có thể làm việc ở các nước khác. Người có việc làm sau khi tốt
nghiệp Đại học không phải là người hàng ngày đến công sở cố định điểm danh làm
mà có thể làm việc qua internet. Ở Việt Nam nhưng vẫn có thể làm việc cho một DN
ở Mỹ trong xã hội kết nối.
Phải
đào tạo người học có kỹ năng
Với sự thay đổi nhanh chóng của công nghệ trong cuộc CMCN
4.0, các Trường Đại học phải đào tạo cho người học những kỹ năng và kiến thức cơ
bản lẫn tư duy sáng tạo, khả năng thích nghi khi công việc thay đổi liên tục để
tránh nguy cơ bị đào thải.
Người giảng viên không dạy cho người học cái mình đang
có, mà phải hướng tới dạy người học sáng tạo ra cái mới. Học tập để cạnh tranh
chứ không phải để lấy bằng như xưa. Mục tiêu đào tạo của Đại học không phải là
để tạo ra những người lao động làm công việc mà rô bốt sẽ làm mà phải đạt tới
trình độ con người làm ra được rô bốt.
Nếu giáo dục truyền thống dạy cách đọc, cách viết, thì
ngày nay cần dạy các kỹ năng truy cập internet, kỹ năng tìm kiếm thông tin trên
mạng, đây cũng là những kỹ năng sống còn của người học khi trưởng thành và vào
đời. Giảng viên chuyển từ việc truyền thụ kiến thức sang hướng dẫn sinh viên
tiếp cận đúng thông tin cần tìm và biết loại bỏ những thông tin xấu, không liên
qua trên Internet.
Với những giải pháp đồng bộ như trên, Đại học truyền
thống Việt Nam sẽ là một mắt xích quan trọng của môi trường Đại học thế
giới.
PGS.TS
Ngô Tứ Thành- Trường Đại học Bách khoa Hà Nội
Từ năm 2000 đến nay, số lượng các trường Đại học Việt Nam
tăng lên một cách “chóng mặt” tạo nên áp lực cạnh tranh nhằm thu hút sinh viên
giữa các trường Đại học. Tuy nhiên đây chưa phải là lý do chính làm cho công tác
tuyển sinh của các trường Đại học gặp khó khăn.
Trong bài viết này, tác giả sẽ phân tích ảnh hưởng cuộc
cách mạng công nghiệp 4.0 (CMCN 4.0) đến các Trường Đại học Việt Nam để từ đó
đưa ra một số giải pháp phát triển các Trường Đại học truyền thống trong bối
cảnh mới.

Các trường Đại học truyền thống không thể dự đoán được
các kỹ năng mà thị trường lao động sẽ cần trong tương lai gần nên tấm bằng Đại
học truyền thống không đủ để tồn tại trong cuộc CMCN 4.0.
Đại
học truyền thống không đáp ứng với cách mạng Công nghiệp 4.0
Sự phát triển của nền sản xuất thông minh dựa trên nền
tảng Internet của CMCN 4.0 đang làm cho những kiến thức mà Đại học truyền thống
đang dạy có thể vô ích trong tương lai.
Do đó sinh viên tốt nghiệp đại học truyền thống không
thích ứng với sự phát triển công nghệ 4.0, không đáp ứng được với yêu cầu của
doanh nghiệp (DN) khiến nhiều DN phải tự tổ chức đào tạo lại, thậm chí đào tạo
mới. "Có
doanh nghiệp nước ngoài mất 2 năm để xoá bớt những gì sinh viên đã học. Sau đó,
mất thêm 2 năm nữa để dạy những kỹ năng mà mình cần".
CMCN 4.0 đang làm giãn rộng khoảng cách giữa
việc đào tạo của các trường Đại học và những gì xã hội thực sự cần. Việt Nam
tồn tại nghịch lý : hàng vạn cử
nhân thất nghiệp" nhưng các
doanh nghiệp lại không đủ người làm việc cho họ".
Tiến bộ công nghệ 4.0 đã làm thay đổi bức tranh của thị
trường lao động: lao động giản đơn đã có robot đảm nhiệm, thị trường chủ yếu chỉ
cần những việc đòi hỏi lao động sáng tạo ở trình độ cao.
Các trường Đại học truyền thống không thể dự đoán được
các kỹ năng mà thị trường lao động sẽ cần trong tương lai gần nên tấm bằng Đại
học truyền thống không đủ để tồn tại trong cuộc CMCN 4.0.
Đây là một trong những nguyên nhân làm cho nhiều học sinh
sau khi tốt nghiệp phổ thông không tham dự kỳ thi vào các Trường Đại học công
lập truyền thống, “tạo điều kiện” cho các mô hình Đại học khác “vét” cạn nguồn
tuyển sinh.
Giáo
dục trực tuyến - mối đe dọa đối với ĐH truyền thống
CMCN 4.0 cùng các thiết bị thông minh đã hình thành mô
hình trường học trực tuyến với những ưu điểm nổi bật : chương trình luôn thay
đổi và được cập nhật thường xuyên hoàn toàn tương thích với sự phát triển của
CMCN 4.0
Ví dụ Đại học trực tuyến FUNiX của FPT là trường Đại học
không có giảng đường, không có giảng viên đích thực mà sử dụng 500 mentor – là
các chuyên gia công nghệ hàng đầu luôn hỗ trợ sinh viên trong quá trình học tập.
Quá trình học đều được thực hiện trực tuyến, nơi thầy trò giao tiếp mà không cần
tới lớp. FUNiX có thể xây dựng chương trình đào tạo cập nhật nhanh nhất mảng
kiến thức này cho học viên. Mô hình Đại học trực tuyến ngày càng lớn mạnh theo
thờì gian và phát triển song hành với cuộc Cách mạng công nghiệp 4.0 đang thu
hút số lượng lớn học sinh tốt nghiệp phổ thông. Đại học trực tuyến được xem là
mối đe dọa lớn nhất đối Đại học truyền thống
Đại
học trong doanh nghiệp
CMCN 4.0 đang chứng kiến sự dịch chuyển chức năng nghiên
cứu và đào tạo từ khu vực Đại học sang khu vực DN. Các
DN lớn hiện nay có phòng thí nghiệm riêng, có đội ngũ nghiên cứu thực hiện các
nghiên cứu tốn kém. ĐH không còn là nơi duy nhất nghiên cứu nữa, đặc biệt là các
nghiên cứu ứng dụng.
Nhiều tập đoàn công nghệ ngày nay có tiềm lực công nghệ,
con người và tài chính rất lớn, họ lại ở tuyến đầu trong cuộc chạy đua biến tri
thức thành sản phẩm phục vụ cuộc sống vì thế họ có nhiều trải nghiệm quý giá mà
giới hàn lâm đại học không có.
Sự ra đời của các tổ chức này trước tiên là nhằm mục tiêu
đào tạo nội bộ cho nhu cầu của doanh nghiệp, nhưng hiện nay phần lớn đã mở rộng
đối tượng đào tạo học viên ngoài, cấp chứng chỉ và cạnh tranh trực tiếp với đại
học truyền thống và đang “tham gia” vét cạn nguồn tuyển sinh của các trường Đại
học truyền thống công lập.
Du
học nước ngoài
Theo số liệu của Cục Đào tạo nước ngoài, chi phí trung
bình cho một năm học ở Mỹ khoảng trên 35 ngàn USD và để con mình có được bằng cử
nhân, phụ huynh phải chuẩn bị khoảng 150 ngàn USD.
Cho dù tốn kém như vậy nhưng vì ngày càng nhiều phụ huynh
thiếu niềm tin vào nền giáo dục đại học trong nước nên sẵn sàng bằng mọi giá cho
con du học. Điều đó dẫn tới việc sinh viên ra nước ngoài học ngày càng
nhiều.
Theo thống kê của Bộ GD-ĐT, có 130.000 sinh viên Việt Nam
du học, trong đó có 21.000 sinh viên đang theo học tại các trường đại học của
Hoa Kỳ là một trong những nguyên nhân làm cho nguồn tuyển sinh vào các Trường
Đại học Việt Nam ngày càng eo hẹp.
Bốn nguyên nhân trên đang thu hẹp nguồn tuyển sinh vào
các Đại học truyền thống trước tác động của CMCN 4.0. Trong bối cảnh đó, các
trường đại học nếu không muốn bị “thua trắng” ngay trên sân nhà truyền thống thì
cần phải tìm cách đổi mới chính mình phù hợp với CMCN 4.0.
“Tương
kế tựu kế” – sử dụng CMCN 4.0 để đổi mới Đại học truyền thống
CMCN 4.0 đang ảnh hưởng đến các Trường Đại học truyền
thống. Tuy nhiên chúng ta có thể “tương kế tựu kế” – sử dụng CMCN 4.0 để đổi mới
Đại học truyền thống. Trước hết, cần mổ xẻ : bản chất của nó là gì, nó dựa trên
bản chất vật lý của công nghệ nào?
CMCN 4.0 mà nền tảng là internet kết nối mọi vật
(Internet of things, viết tắt là IOT) dựa trên sự phát triển bậc cao của Công
nghệ thông tin truyền thông (ICT). Đây là sự kết hợp giữa công nghệ thế giới
thực, thế giới ảo và thế giới sinh vật cho phép thông tin, kiến thức, tri thức
của nhân loại thường xuyên đưa lên “mây” cho bất cứ mọi người tra cứu.
IOT cho phép mỗi đồ vật, mỗi con người được cung cấp một
định danh của riêng mình và tất cả đều có khả năng truyền tải trao đổi thông tin
dữ liệu qua mạng mà không cần có sự tương tác trực tiếp giữa người với người hay
người với máy tính. Lúc đó người học không cần đến lớp mà chỉ cần có điện thoại
kết nối internet là có thể theo dõi được bài giảng. Đặc biệt nếu sử dụng iPod
thông minh người học có thể dễ dàng tìm ra câu trả lời nhanh hơn bất cứ giáo sư
nào và lúc này tri thức cơ bản không phải là những sự kiện cần phải ghi
nhớ.
Để tận dụng thế mạnh IOT như trên, Đại học truyền thống
phải thay đổi về chất. Trường Đại học theo mô hình mới phải là sự kết hợp 2
phương thức đào tạo trực tuyến và truyền thống.
Trước đây người ta học ở trường, về nhà làm bài tập. Giờ
thì ngược lại, kiến thức mà thầy giáo giảng được sinh viên học ở nhà qua trực
tuyến, và đến lớp chỉ để tương tác với thầy giáo, để hỏi những gì họ chưa
rõ.
Khi tất cả các trường đại học trên thế giới được kết nối
với nhau, thì sinh viên nước này chỉ cần bật thiết bị là biết các thầy ở nước
khác đang dạy gì. Do đó việc đào tạo lúc này không chỉ cho sinh viên Việt Nam mà
là cho sinh viên toàn cầu.
Cần phải thay đổi quan niệm việc làm trong thế giới kết
nối IOT. Người tốt nghiệp Đại học ở Việt Nam không nhất thiết phải xin việc ở
Việt Nam mà có thể làm việc ở các nước khác. Người có việc làm sau khi tốt
nghiệp Đại học không phải là người hàng ngày đến công sở cố định điểm danh làm
mà có thể làm việc qua internet. Ở Việt Nam nhưng vẫn có thể làm việc cho một DN
ở Mỹ trong xã hội kết nối.
Phải
đào tạo người học có kỹ năng
Với sự thay đổi nhanh chóng của công nghệ trong cuộc CMCN
4.0, các Trường Đại học phải đào tạo cho người học những kỹ năng và kiến thức cơ
bản lẫn tư duy sáng tạo, khả năng thích nghi khi công việc thay đổi liên tục để
tránh nguy cơ bị đào thải.
Người giảng viên không dạy cho người học cái mình đang
có, mà phải hướng tới dạy người học sáng tạo ra cái mới. Học tập để cạnh tranh
chứ không phải để lấy bằng như xưa. Mục tiêu đào tạo của Đại học không phải là
để tạo ra những người lao động làm công việc mà rô bốt sẽ làm mà phải đạt tới
trình độ con người làm ra được rô bốt.
Nếu giáo dục truyền thống dạy cách đọc, cách viết, thì
ngày nay cần dạy các kỹ năng truy cập internet, kỹ năng tìm kiếm thông tin trên
mạng, đây cũng là những kỹ năng sống còn của người học khi trưởng thành và vào
đời. Giảng viên chuyển từ việc truyền thụ kiến thức sang hướng dẫn sinh viên
tiếp cận đúng thông tin cần tìm và biết loại bỏ những thông tin xấu, không liên
qua trên Internet.
Với những giải pháp đồng bộ như trên, Đại học truyền
thống Việt Nam sẽ là một mắt xích quan trọng của môi trường Đại học thế
giới.
PGS.TS
Ngô Tứ Thành- Trường Đại học Bách khoa Hà Nội
0 nhận xét