Điều chưa biết về thầy giáo “lấy” học sinh trở lại lớp lay động cư dân mạng
00:46
Dân
trí “Mặc dù chưa có gia đình, bản thân thầy đang ở tập thể, mẹ cũng đang
chiến đấu với căn bệnh ung thư nhưng thầy Ninh Văn Dậu vẫn nhận đỡ đầu nhiều học
sinh”, thầy Trần Văn Thế, Hiệu trưởng Trường THPT Đinh Tiên Hoàng, Krông Pa, Gia
Lai cho biết về thầy giáo “lấy” học sinh trở lại lớp gây xúc động cư dân
mạng.
>> Quặn
lòng thầy giáo vượt rừng “lấy” học sinh trở về lớp
Đỡ
đầu nhiều học sinh dù thiếu thốn
Những ngày gần đây, câu chuyện thầy Ninh Văn Dậu, chủ
nhiệm lớp 12A2, Trường THPT Đinh Tiên Hoàng, Gia Lai năm lần bảy lượt không quản
ngại khó khăn vận động học sinh trở lại trường đã lay động nhiều cư dân
mạng.
Chia sẻ với PV Dân
trí sáng 9/3, thầy Thế cho biết, chiều 8/3, thầy cùng Ninh Văn Dậu và một
giáo viên nữa chạy xe máy khoảng vượt 20km đường đèo dốc vào rẫy đón Gôl trở lại
trường.
Giữa cái nắng chang chang, Gôl đang thoăn thoắt cạo củ mì
(sắn) giúp bố mẹ, khuôn mặt em sạm đen. Thầy Hiệu trưởng, thầy Dậu ngồi bệt cạnh
em trong ánh nắng chiều chát chúa. Gôl bảo, mấy ngày qua, thấy bạn bè gọi điện
nhiều quá, em càng nhớ trường, nhớ lớp hơn. Em cứ ngóng trông bởi em biết, thầy
sẽ quay lại đón em đến lớp.
Thầy Thế cho hay, đây không phải trường hợp đầu tiên thầy
Dậu nhiều lần cất công đến nhà vận động học sinh trở lại trường. Công tác ở đây
gần 10 năm, thầy luôn là người rất nhiệt tình với học trò. Được biết cách đây
nhiều năm, thầy Dậu còn tận tâm liên hệ với các báo để xin học bổng cho một số
học sinh, giúp các em hoàn thành ước mơ Đại học.
Thầy Thế (Hiệu trưởng) và thầy Dậu đến tận rẫy đón học
sinh Gôl (ảnh nhân vật cung cấp)
Chia sẻ với chúng tôi, thầy Dậu khiêm tốn kể, mình nhận 4
học sinh làm con nuôi. Có em mồ côi cả mẹ lẫn cha, có em bố hoặc mẹ ốm liệt
giường… nói chung các em đều có hoàn cảnh rất tội nghiệp. Với đồng lương eo hẹp
của mình, thầy giáo Dậu cho hay, mình chỉ giúp chút ít về kinh tế, còn chủ yếu
nâng đỡ các em về mặt tinh thần để có chỗ nương tựa và vượt qua khó khăn trong
học tập.
Trong số các học sinh do thầy Dậu đỡ đầu, có một em tốt
nghiệp ra trường và làm cán bộ xã, một đã tốt nghiệp khoa Toán - Tin của ĐH Đà
Lạt đang trong thời gian xin tìm việc làm, một em đang học ĐH Nha
Trang…
“Trong số các em này, tôi day dứt mãi với một học sinh.
Bố em bị xuất huyết não nhưng nhờ quyết tâm, em đã tốt nghiệp xong Khoa Toán-Tin
của ĐH Đà Lạt. Tuy nhiên, hiện em rất khó xin được việc làm ở địa phương do nhu
cầu nhân lực ngành này khá đặc biệt”, thầy Dậu ngậm ngùi nói.
“Em
không nghĩ đó là điều to tát”
Theo Hiệu trưởng Thế, thầy Dậu sinh năm 1981. Hiện thầy
đang sống ở khu tập thể của trường và vẫn chưa lập gia đình. “Chúng tôi biết,
hoàn cảnh gia đình của thầy cũng khó khăn, mẹ hiện đang chiến đấu với căn bệnh
ung thư ở quê nhà nhưng với tấm lòng người giáo viên, thầy ấy vẫn nhận 4 học
sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn làm con nuôi, để giúp các em hoàn thành ước
mơ học tập”, thầy Thế cho biết.
Biết thầy Hiệu trưởng đã trao đổi với PV về hoàn cảnh gia
đình mình, thầy Dậu mới khiêm tốn kể: "Em sinh ra tại huyện Yên Mô, Ninh Bình
trong gia đình thuần nông với 4 anh em, em là con cả. Tốt nghiệp ĐH Quy Nhơn năm
2005, Dậu tình nguyện vào Gia Lai làm giáo viên. Em là dân Văn, hay mơ mộng,
cộng với lúc đó đang hừng hực khí thế nên cho dù gia đình khá buồn lòng vì quá
xa nhưng một mình quyết định dấn thân vào mảnh đất hùng vĩ mình đã từng được học
qua trong sách vở.
Thầy Dậu đến tận rẫy đón Gôl về lớp (ảnh nhân vật cung
cấp)
Năm 2012, đang công tác ở Krông Pa, em được tin sét đánh
ngang tai, mẹ bị ung thư lưỡi. Em rất sốc và muốn chạy về nhà ngay. Em dấu tất
cả bạn bè đồng nghiệp rồi thu xếp về quê chăm sóc mẹ.
Hè năm đó, em đưa mẹ đi khám ở Hà Nội. Sau khi làm tất cả
các quy trình của một ca ung thư, từ phẫu thuật, đến xạ trị, ơn trời sức khỏe mẹ
em ổn định hơn. Nhiều năm nay, mẹ chỉ tái khám và sử dụng thuốc theo phác đồ và
may mắn, tình trạng vẫn ổn. Thế nên em mới yên tâm ở đây công tác".
Trao đổi với chúng tôi, thầy Dậu không quên nhắc đi nhắc
lại nhiều lần, do mình là giáo viên dạy lâu năm ở miền núi, đặc biệt làm công
tác chủ nhiệm nên mỗi lần trong lớp trống vắng em nào, trong lòng đều áy náy
không yên. “Em nghĩ những việc làm của mình không to tát gì đâu. Có thể do hiện
nay, trên mạng xã hội đang lan truyền nhiều câu chuyện không mang tính giáo dục
nên khi nghe, nhiều người thấy đồng cảm với câu chuyện của mình. Có điều, em
không phải trường hợp cá biệt mà tất cả giáo viên trong trường em đều làm như
vậy khi có học trò bỏ học”, thầy Dậu nói.
Sau khi bài viết về thầy Dậu được đăng tải trên Dân
trí, một số độc giả đã có những chia sẻ xúc động: “Tâm sự của thầy khiến
chúng tôi rất xúc động. Giữa cái bon chen, ghen ghét, thờ ơ và lạnh nhạt... của
xã hội hiện nay, tấm lòng của thầy thật tươi mát, trong trẻo và thật nhân hậu...
Đọc bài của thầy, tôi đã khóc vì ký ức tuổi thơ vời vợi của mình được trở về và
sống lại vẹn nguyên”.
Hoặc một độc giả khác chia sẻ: “Mong sao các thầy cô trên
mọi miền tổ quốc cũng giống như thầy để các thế hệ công dân tổ quốc mình đều trở
thành người tốt”.
Mỹ
Hà
(Email:myha@dantri.com.vn)
Đỡ
đầu nhiều học sinh dù thiếu thốn
Những ngày gần đây, câu chuyện thầy Ninh Văn Dậu, chủ
nhiệm lớp 12A2, Trường THPT Đinh Tiên Hoàng, Gia Lai năm lần bảy lượt không quản
ngại khó khăn vận động học sinh trở lại trường đã lay động nhiều cư dân
mạng.
Chia sẻ với PV Dân
trí sáng 9/3, thầy Thế cho biết, chiều 8/3, thầy cùng Ninh Văn Dậu và một
giáo viên nữa chạy xe máy khoảng vượt 20km đường đèo dốc vào rẫy đón Gôl trở lại
trường.
Giữa cái nắng chang chang, Gôl đang thoăn thoắt cạo củ mì
(sắn) giúp bố mẹ, khuôn mặt em sạm đen. Thầy Hiệu trưởng, thầy Dậu ngồi bệt cạnh
em trong ánh nắng chiều chát chúa. Gôl bảo, mấy ngày qua, thấy bạn bè gọi điện
nhiều quá, em càng nhớ trường, nhớ lớp hơn. Em cứ ngóng trông bởi em biết, thầy
sẽ quay lại đón em đến lớp.
Thầy Thế cho hay, đây không phải trường hợp đầu tiên thầy
Dậu nhiều lần cất công đến nhà vận động học sinh trở lại trường. Công tác ở đây
gần 10 năm, thầy luôn là người rất nhiệt tình với học trò. Được biết cách đây
nhiều năm, thầy Dậu còn tận tâm liên hệ với các báo để xin học bổng cho một số
học sinh, giúp các em hoàn thành ước mơ Đại học.
Thầy Thế (Hiệu trưởng) và thầy Dậu đến tận rẫy đón học
sinh Gôl (ảnh nhân vật cung cấp)
Chia sẻ với chúng tôi, thầy Dậu khiêm tốn kể, mình nhận 4
học sinh làm con nuôi. Có em mồ côi cả mẹ lẫn cha, có em bố hoặc mẹ ốm liệt
giường… nói chung các em đều có hoàn cảnh rất tội nghiệp. Với đồng lương eo hẹp
của mình, thầy giáo Dậu cho hay, mình chỉ giúp chút ít về kinh tế, còn chủ yếu
nâng đỡ các em về mặt tinh thần để có chỗ nương tựa và vượt qua khó khăn trong
học tập.
Trong số các học sinh do thầy Dậu đỡ đầu, có một em tốt
nghiệp ra trường và làm cán bộ xã, một đã tốt nghiệp khoa Toán - Tin của ĐH Đà
Lạt đang trong thời gian xin tìm việc làm, một em đang học ĐH Nha
Trang…
“Trong số các em này, tôi day dứt mãi với một học sinh.
Bố em bị xuất huyết não nhưng nhờ quyết tâm, em đã tốt nghiệp xong Khoa Toán-Tin
của ĐH Đà Lạt. Tuy nhiên, hiện em rất khó xin được việc làm ở địa phương do nhu
cầu nhân lực ngành này khá đặc biệt”, thầy Dậu ngậm ngùi nói.
“Em
không nghĩ đó là điều to tát”
Theo Hiệu trưởng Thế, thầy Dậu sinh năm 1981. Hiện thầy
đang sống ở khu tập thể của trường và vẫn chưa lập gia đình. “Chúng tôi biết,
hoàn cảnh gia đình của thầy cũng khó khăn, mẹ hiện đang chiến đấu với căn bệnh
ung thư ở quê nhà nhưng với tấm lòng người giáo viên, thầy ấy vẫn nhận 4 học
sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn làm con nuôi, để giúp các em hoàn thành ước
mơ học tập”, thầy Thế cho biết.
Biết thầy Hiệu trưởng đã trao đổi với PV về hoàn cảnh gia
đình mình, thầy Dậu mới khiêm tốn kể: "Em sinh ra tại huyện Yên Mô, Ninh Bình
trong gia đình thuần nông với 4 anh em, em là con cả. Tốt nghiệp ĐH Quy Nhơn năm
2005, Dậu tình nguyện vào Gia Lai làm giáo viên. Em là dân Văn, hay mơ mộng,
cộng với lúc đó đang hừng hực khí thế nên cho dù gia đình khá buồn lòng vì quá
xa nhưng một mình quyết định dấn thân vào mảnh đất hùng vĩ mình đã từng được học
qua trong sách vở.

Thầy Dậu đến tận rẫy đón Gôl về lớp (ảnh nhân vật cung
cấp)
Hè năm đó, em đưa mẹ đi khám ở Hà Nội. Sau khi làm tất cả
các quy trình của một ca ung thư, từ phẫu thuật, đến xạ trị, ơn trời sức khỏe mẹ
em ổn định hơn. Nhiều năm nay, mẹ chỉ tái khám và sử dụng thuốc theo phác đồ và
may mắn, tình trạng vẫn ổn. Thế nên em mới yên tâm ở đây công tác".
Trao đổi với chúng tôi, thầy Dậu không quên nhắc đi nhắc
lại nhiều lần, do mình là giáo viên dạy lâu năm ở miền núi, đặc biệt làm công
tác chủ nhiệm nên mỗi lần trong lớp trống vắng em nào, trong lòng đều áy náy
không yên. “Em nghĩ những việc làm của mình không to tát gì đâu. Có thể do hiện
nay, trên mạng xã hội đang lan truyền nhiều câu chuyện không mang tính giáo dục
nên khi nghe, nhiều người thấy đồng cảm với câu chuyện của mình. Có điều, em
không phải trường hợp cá biệt mà tất cả giáo viên trong trường em đều làm như
vậy khi có học trò bỏ học”, thầy Dậu nói.
Sau khi bài viết về thầy Dậu được đăng tải trên Dân
trí, một số độc giả đã có những chia sẻ xúc động: “Tâm sự của thầy khiến
chúng tôi rất xúc động. Giữa cái bon chen, ghen ghét, thờ ơ và lạnh nhạt... của
xã hội hiện nay, tấm lòng của thầy thật tươi mát, trong trẻo và thật nhân hậu...
Đọc bài của thầy, tôi đã khóc vì ký ức tuổi thơ vời vợi của mình được trở về và
sống lại vẹn nguyên”.
Hoặc một độc giả khác chia sẻ: “Mong sao các thầy cô trên
mọi miền tổ quốc cũng giống như thầy để các thế hệ công dân tổ quốc mình đều trở
thành người tốt”.
Mỹ
Hà
(Email:myha@dantri.com.vn)
0 nhận xét